Chồng tự tử vì không muốn đánh mất ngôi nhà vào lô đề

10 tháng kể từ khi xảy ra sự cố đó, tôi như rơi xuống vực thẳm khi hay tin chồng tử tự vì lô đề.

    Tôi từng có một gia đình bình thường như bao người khác, vợ chồng công chức, một cậu con trai đầu lòng lên 7 tuổi. Tôi may mắn có được người chồng hiền lành, chịu thương chịu khó và rất quan tâm vợ con. Vợ chồng tôi lấy nhau khi cả hai trong tay không có gì. Chồng tôi dù đi làm đồng lương ít ỏi, anh vẫn biết lo lắng cho cuộc sống sau nay. Anh dành dụm và vay mượn thêm mua được một miếng đất nhỏ ở ngoại thành. Tôi là giáo viên, ngoài giờ lên lớp, tôi dành hết thời gian dạy thêm để kiếm thêm thu nhập. Chồng hỗ trợ tôi trong việc chăm sóc nhà cửa và con cái.

    Sau 3-4 năm, hai bên gia đình hỗ trợ, chúng tôi cất được ngôi nhà hai tầng nhỏ xinh. Nhưng từ đây, sóng gió bắt đầu nổi lên trong gia đình tôi. Trong cuộc sống, nhiều lúc tôi giận hờn vì anh ít khi chia sẻ mọi chuyện với vợ con, luôn tự suy nghĩ và để trong lòng. Có những việc giữa hai vợ chồng mà tôi chỉ biết được khi nghe người khác kể lại. Tôi hay trút bực dọc, gây sự khi anh đi bia rượu với bạn bè trong khi vợ vẫn phải làm thêm để kiếm thu nhập. Anh luôn là người nhường nhịn mỗi khi tôi bực bội. Nhiều lần cãi nhau, trong lúc nóng giận, tôi thường nghĩ chắc mình vẫn sống được, không cần anh vẫn có thể nuôi và chăm con.

    Anh rất tốt với gia đình và bạn bè, quảng đại trong các mối quan hệ của anh. Chắc cũng vì đức tính đó nên mới dẫn đến hậu quả là thua bạc và phải trả một số tiền rất lớn. Tôi đã phải vận dụng hết các mối quan hệ bạn bè, hai bên gia đình nội ngoại để giúp anh thoát được nợ nần từ vay lãi. Từ đó tôi luôn giám sát chồng chặt chẽ và thấy anh có những thay đổi tích cực, luôn về nhà đúng giờ, đưa đón con cho tôi yên tâm làm việc, luôn xin phép tôi khi đi bia rượu với bạn bè. Tôi mừng thầm, chỉ mong là do nhất thời làm nhà thiếu tiền nên anh lao vào bài bạc. Nhưng tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ anh không có máu cờ bạc trong người vì anh nổi tiếng chăm chỉ và chịu khó.

    10 tháng kể từ khi xảy ra sự cố đó, tôi như rơi xuống vực thẳm khi hay tin chồng tử tự vì lô đề. Con trai tôi đi học về, phát hiện ra bố cháu như vậy nên rất ám ảnh. Còn tôi nhận được tin nhắn chồng để lại "Anh mà sống thì không còn gì, anh chết đi thì con có nhà mà ở". Anh đâu biết tôi không cần những thứ đó, cái tôi cần là gia đình, vợ chồng con cái sum họp bên nhau. Tôi rất ân hận vì mình không chặt chẽ và quan tâm hơn, biết đâu không xảy ra những chuyện như vậy.

    Giờ cũng được 10 tháng kể từ lúc anh rời xa cõi tạm này, nhưng lòng tôi vẫn nhớ khôn nguôi hình ảnh một gia đình nhỏ hạnh phúc. Vì quá đau buồn và cũng để thuận tiện công việc, hai mẹ con tôi không tiếp tục ở lại ngôi nhà của mình mà thuê chỗ trọ gần trường. Điều này khiến tôi luôn dằn vặt trong lòng. Giá như thời gian quay trở lại, tôi sẽ không vì những vụn vặt mà giận hờn anh. Giá như mọi chuyện chỉ là một giấc mơ để con tôi không mất bố, tôi không phải mất chồng khi tuổi đời còn xanh.

    Tôi không dám khóc hay gục ngã vì thương con và thương bố mẹ mình - những người luôn yêu thương và ở bên tôi. Tôi chỉ khóc khi ở một mình những lúc đêm về. Lúc đó tôi mới bỏ được vỏ bọc mạnh mẽ mình tạo ra ban ngày. Không ai biết tôi đau khổ thế nào. Cho đến bây giờ, tôi ngày càng nhớ chồng, thấy cô đơn lẻ loi khi không có anh bên cạnh. Tôi phải làm sao để tiếp tục nuôi dạy con nên người? Mọi người hãy nói với tôi đi, tôi nên bước tiếp thế nào? Tôi đang bế tắc và không có ai để chia sẻ. Chân thành cảm ơn.

    Nguyệt

    Gọi điện cho biên tập viên theo số 09 6658 1270, để đăng tải chia sẻ của bạn trên Tâm sự.

    Tin mới cập nhật
    Tin khác cùng mục